Chương 66: Tùy tùng
Edit: DL – Beta: Chi
*****
Những ngày tiếp theo, Dương Quý Minh và Thượng Gia Ngôn đều ở trong Xuân Tuyết viên, Hòe An phụ trách đứng bên ngoài ngăn khách tới thăm.
Ngô Lượng vừa từ bên ngoài về, vừa cười hì hì nói: \”Hòe An ăn cơm nắm (*) không, vẫn còn nóng hổi.\”
(*) Cơm nắm: bên ngoài là cơm, bên trong có thể là nhân mặn (thịt lợn,…) hoặc nhân ngọt (đường, vừng).
Hòe An nhíu mày: \”Bây giờ ngươi là tùy tùng của thiếu gia, không ở bên cạnh hầu hạ thiếu gia mà lại chạy loạn đi đâu?\”
\”Thiếu gia bảo ta tới phòng bếp xem hôm nay có gì ăn được không.\” Ngô Lượng cầm cơm nắm trong tay, nói: \”Đây là Tân đại tỷ ở phòng bếp cho đấy.\”
Hòe An dặn dò người hầu phụ trách canh gác cửa rồi quay người đi về bên cạnh Thượng Gia Ngôn.
Ngô Lượng ngượng ngùng cười, cầm cơm nắm đi theo.
\”Thiếu gia, thiếu phu nhân, đây là cơm nắm ta mới mang về từ phòng bếp.\”
Thượng Gia Ngôn khẽ lắc đầu.
Dương Quý Minh cười nói: \”Chia cho mọi người ăn đi.\”
\”Dạ.\”
Ngô Lượng chia cơm nắm cho mọi người, lúc bước đến trước mặt Hòe An, chỉ thấy Hòe An tránh đi vài bước, không thèm cho hắn một ánh mắt. Ngô Lượng xấu hổ cười, tiếp tục chia cơm nắm cho những người khác.
Ngô Quang nói nhỏ với Ngô Lượng: \”Hòe An là tâm phúc của thiếu phu nhân, chúng ta mới đến, ngươi đừng chọc giận y.\”
Ngô Lượng rất vô tội, nói: \”Ta không trêu y, là y tự dưng ngứa mắt ta.\”
Thượng Gia Ngôn bảo Hòe An mang bàn cờ ra sân, nói với Dương Quý Minh: \”Chơi cờ với ta một lát đi.\”
Dương Quý Minh nhìn bàn cờ vây, yếu ớt nói: \”Ta không chơi.\”
Mắt Thượng Gia Ngôn cong cong: \”Ta dạy ngươi.\”
\”Được.\”
Dương Quý Minh ngồi vào bên còn lại của bàn cờ, tĩnh tâm học thật cẩn thận.
Để dỗ tức phụ vui vẻ, cái gì hắn cũng phải học.
Hắn học rất nhanh, vừa học vừa chơi, ngang tầm với Thượng Gia Ngôn.